Tương tư ...

Vừa đọc xong bài thơ của Nguyễn Bính với tựa đề tương tư, chả thuộc, nhưng mà nhớ, tui đã lâu rồi không thơ phú văn chương gì, chỉ đơn giản là tâm hồn mình đã trở thành khô cằn tự bao giờ ....

Vừa hôm nay thôi, cảm giác của cái gì đó xa cách lại hiện lên, lần này có thể lại là một sự thất bại của mình, lại một lần nữa lại đau và lại một lần nữa lên kế hoạch cho mai sau, mình đang tương tư, đang nghĩ ngợi trầm trọng trong một cái gì mà không nói lên thành lời, không định nghĩa được mới đau, chẳng phải con người ta phải tìm ra nguyên nhân của vấn đề thì mới giải quyết dứt điểm được cái vấn đề ấy, nhưng tôi lại chả tìm ra được cái cớ gì đó đang khúc mắc trong bộ não đầy u ám này, nghĩ sao giờ ?

Đêm đã về khua, cơn gió lành lạnh từ biển thổi vào, lạnh trong cả da thịt và tâm trí, cái lạnh lan man như cái suy nghĩ của mình bây giờ ...

Đêm, trong mọi sự tĩnh lặng, ngồi nhìn ảnh nàng đang tươi cười, nụ cười lúc nào cũng thường trực trên bờ môi nàng ... nàng cười thật xinh, nhưng tôi biết những người hay cười thường ẩn chứa trong tâm hồn nhiều thứ làm cho họ không thể khóc thêm lần nữa, ừ thì em cười, em dấu nước mắt đằng sau những nụ cười, em là thế, nụ cười ấy đã từng làm tôi vui nhiều lắm, nhưng lần này sẽ khác, sẽ khác, ... nụ cười ấy đang xé tâm can của tôi, trái tim như muốn chảy máu, ứa ra không thành định nghĩa gì ....

Tôi đang làm sao thế này ? hay tôi đã bị bệnh tương tư như nhà thơ Nguyễn Bính kia, câu hỏi ông đặt ra : " Hai bên chung lại một làng, cớ sao bên ấy chẳng sang bên này ?" Tôi và em thì xa rồi, nhưng tôi đang gần em đó thôi ... nhưng cũng chẳng sang được, có thứ gì đó ngăn cách em với tôi còn xa hơn cả khoảng cách địa lý, xa hơn cả nỗi nhớ, xa hơn cả những thứ hữu hình đong đếm được ...

Em có nói với tôi là em chưa sẵn sàng để yêu, để bắt đầu một cái mới, rằng em đã quá sâu đậm với tình yêu cũ, em sợ hình bóng của anh chiếm lấn lấy cái tình yêu chập chờn kia, mà chả biết nó có chập chờn trong em không, chỉ biết em đã gieo cho tôi mầm mống của tình yêu, nó đang nẩy nở trong tôi, giờ nó đã lớn, đủ lớn để em có thể nhận ra tôi đang yêu em, nhưng em dường như không đang yêu tôi ... em sợ mất cái tình yêu đang mong manh xưa cũ, em sợ thứ tình yêu mới sẽ lớn nhanh tới mức choáng ngợp tâm trí em, nhưng em ơi  hạt giống em vô tình gieo vào tâm trí anh, cái thứ hạt giống tình yêu ấy đã quá cao rồi, anh vượt giới hạn để đến với em, vượt hết, bỏ lại đằng sau hết để rồi nhận ra .... Em đang sợ mất tình yêu xưa cũ, nhưng có thể em đang sợ mất anh ....

Em muốn trở thành tình bạn, em đã tỏ ý không muốn nó lớn lên nữa, em có thể đang muốn dừng lại, nhưng sao ánh mắt của em lại nói khác, em đang khao khát được yêu ? Em cần lấp đầy khoảng trống vắng trong lòng ? Vậy thì ....

Chúng ta dừng lại ! Anh sẽ buông tay em ! Anh sẽ không giữ lời hứa nắm tay em mãi mãi, anh sẽ để cho tình yêu của em được tự do, em hãy về với tình yêu mà bấy lâu nay em mong chờ, em nuôi nấng, em hy vọng ... ĐÓ có thể mới là tình yêu đích thực của em, anh không muốn đóng vai kẻ thế chỗ cho những trống vắng trong lòng của em ...

Anh ấy, anh đã biết mặt, cả hai, người mà em đã yêu, người mà em đang yêu và cả anh, sẽ là gì ? Anh là người thứ ba đáng ghét xen vào cuộc đời em, xen vào tình cảm của em, gieo cho em thêm một hy vọng, thêm một giận hờn, thêm một ngóng trông, và thêm một nhân tình ...

Ngã rẽ nào cho anh ...


Anh không tự ti đâu, anh tự tin là đằng khác, nhưng sự thật vẫn là sự thật, anh chàng kia đã đến trước anh, em đã yêu anh ấy thật lòng, anh ấy đẹp trai hơn anh, anh ấy cao to hơn anh, anh ấy sẽ là một người chồng lý tưởng để em dựa vào mỗi khi yếu lòng, và vì em sợ khổ, nên anh ấy sẽ là bờ vai vững chắc cho em - với một công việc ổn định lương cao, thực tế vẫn là thực tế, họ đến trước anh, nhiều điều kiện hơn anh, còn anh sẽ chỉ là một thằng làm em khổ mà thôi ... em ... sợ khổ ...

Kìa, vòng tay em ghì chặt lấy anh ấy, cái thứ hạnh phúc mà chưa bao giờ anh có, ánh mắt em nhìn anh ấy cũng khác khi nhìn anh, nụ cười của em cũng chan chứa hạnh phúc mỗi khi ở bên anh ấy, trong vòng tay anh ấy  ... hạnh phúc nhỏ nhoi của anh là được nghe giọng em, đọc status của em, chỉ có vậy là chưa đủ, chưa đủ để nuôi lớn mầm hạnh phúc ...

Dòng cuối cho cuộc tương tư, gió biển vẫn thổi, lành lạnh, còi tàu đâu đó đã thôi hú, khua lắm rồi, hỡi cô gái của biển, anh sẽ không còn là bờ cát để những con sóng tìm về, anh sẽ chỉ là kẻ du ca đi đây đó cả ngày đêm, còn em, anh sẽ thả cho những con sóng quay trở lại khơi xa, tìm về bến bờ nào mang cho sóng hạnh phúc vĩnh hằng ...