Xét nghiệm ADN đắt khách

Hôm nay có ngồi với ông bạn của tôi chuyên tư vấn xét nghiệm ADN cho các cá nhân muốn chuẩn đoán bệnh cho thai nhi hoặc xét nghiệm huyết thống, thấy ổng bảo nghề này làm ngon lành lắm.

CHỉ cần một sợi tóc là có thể xét nghiệm thành công, vì thế muốn kiểm tra huyết thống cực dễ, chỉ cần lấy mẫu tóc của con nhỏ hoặc người cần so với mình và mang mẫu tới là hoàn toàn có thể xem có huyết thống hay không, nhiều người đang nghi ngờ vợ con nên cũng hay đua nhau đi xét nghiệm cho có mốt, trong khi đó một số người khác xét nghiệm gen để xem con sắp chào đời có bị các bệnh xã hội như XXY hay XXX gì đó không, đây là một lợi thế khác nữa của dịch vụ này.

Nghe có vẻ hay ho, có thể tới đây mình cũng đi xét nghiệm cũng nên !

Tại sao con gái phải lo giữ chồng?



Dạo này nghe chuyện ngoại tình nhiều, đâm ra bị hoang mang style kiểu khủng hoảng tâm lý tiền hôn nhân. Còn hậu hôn nhân thế nào phải đợi lừa được thằng nào ký vào giấy đăng ký kết hôn rồi mới biết.

Nhưng, tại sao đứa nào cũng nói với tôi chuyện LÀM THẾ NÀO ĐỂ GIỮ CHỒNG thế? Sao lại cứ phải tìm mọi cách giữ nó lại mà không phải nó tìm cách giữ mình lại?




Hôn nhân là chuyện của hai gia đình và cần trách nhiệm của cả hai người. Có phải mình mình có trách nhiệm, cố sức giữ gìn thì cuộc hôn nhân ấy lâu bền được đâu. Cái đứa là chồng nó mà đã không có trách nhiệm, đã có tư tưởng abc xyx với con bé hàng xóm hay đứa làm cùng cơ quan thì giữ thế đếch nào được?

Thế nhưng, trước khi lấy chồng làm thế nào biết được đứa nào có trách nhiệm mà lấy? Tôi thấy cái này cần có con mắt tinh vi kiểu kính hiển vi hoặc giả số đỏ lắm mới lấy được thằng như thế. Thế nên những đứa số chẳng bao giờ gắn với từ may mắn như tôi thì chuẩn bị tâm lý đi là vừa.

Nói thật, giờ, mà không phải giờ, từ trước đến nay ngoại tình đã là chuyện ngang tầm “thiên kinh địa nghĩa” kiểu hiển nhiên nó phải thế mới SANG, mới VIP, mới thể hiện đẳng cấp dân chơi ý. Tại vì những thằng đi chơi gái trong khi vợ bận chăm con ở nhà đều là những thằng có tiền, có địa vị mà.

Mà không riêng con trai, giờ các bà các chị cũng thích chơi trò này lắm nhé. Chắc là những cái trái với luân thường đạo đức, những việc lén lút vụng trộm đem lại kích thích, hứng thú cho những người sống QUÁ LÂU để thấy đời nhạt nhẽo quá, dẫu có người chỉ mới đôi mươi.

Tôi chưa kết hôn, nhưng chẳng nhẽ hôn nhân lại nhạt nhẽo thế sao? Để ông ăn chả bà ăn nem, lấy lén lút ngoại tình làm thú vui? Để con cái thiếu sự quan tâm, yêu thương của bố mẹ? Nếu thật sự nhạt nhẽo thế, thì mọi người kết hôn làm gì? Cứ sống độc thân đi, để đến khi thật sự chín chắn, trưởng thành và có trách nhiệm với hôn nhân, với gia đình thì hãy kết hôn.

Hay là vì lỡ để em nào to bụng, hoặc giả bố mẹ thúc giục? À, hay thấy bạn bè kết hôn hết mình cũng kết hôn cho theo kịp phong trào? Hay các bạn gái thấy trào lưu lấy chồng sớm là mốt nên phải lấy gấp không lỡ ĐỦ tuổi kết hôn mất lại không được tảo hôn?




Có thể tôi quá khắt khe, hay là kiểu cực đoan không chịu tiếp thu. Nhưng tôi cực kỳ coi trọng giá trị gia đình và việc dạy dỗ con cái. Thế nên tôi thấy bản thân khó mà chấp nhận được chuyện chồng ngoại tình.

Tôi luôn nói là tôi thì tôi ly hôn luôn cho đỡ phải thấy bản mặt cái thằng ấy nữa, đỡ điên tiết. Bạn bè thì bảo giờ chưa lấy chồng nên nói thế thôi, sau này còn nghĩ cho con cái nữa. Người lớn thì cười cười kiểu tôi trẻ con không chấp.

Nhưng tôi không thấy tôi trẻ con chút nào hết. Chẳng biết những đứa trẻ khác thế nào, chứ từ hồi còn bé học cấp 1 cấp 2 nghe chuyện lùm xùm cãi vã nhà hàng xóm tôi đã nói với bố mẹ: Nếu mẹ phát hiện bố ngoại tình hoặc hai người không muốn sống với nhau nữa thì cứ ly hôn, không phải nghĩ cho chúng con đâu. Con sẽ chăm sóc em.

Có thể bé chẳng hiểu biết mấy, nhưng nói thật tôi thấy phụ nữ sinh ra đã toàn phải chịu bất công rồi. Đến khi lấy chồng rồi còn phải sinh con đẻ cái đau đớn mệt nhọc. Thế mà chăm con cũng lại người phụ nữ làm nhiều hơn. Chồng đã chẳng biết thương yêu giúp đỡ còn đi ngoại tình thì cần nó làm chó gì? Đá phắt đi cho đỡ ngứa mắt. Thiếu một thằng đàn ông xã hội vẫn thế, thiếu một thằng chồng trời cũng đếch sập xuống đâu, mai lại tươi đẹp thôi.

Vậy nhưng, tôi hoàn toàn đồng ý phụ nữ cũng nên biết đôi chút gọi là giữ chồng. Bởi ai chẳng bị thu hút bởi cái mới, dù của mới ấy chắc gì đã ngon bằng của nhà mình, nhưng nó là mới nên dĩ nhiên nó vẫn cực hấp dẫn. Thế nên giữ chồng để những phút chuẩn bị sa ngã chồng biết đường về cũng là chuyện quan trọng lắm chứ. Nói trắng ra mình còn có phút xao lòng trước những thằng khác dỗ ngon dỗ ngọt mà chồng mình thì cục cằn, nhếch nhác nữa là.

Và, đừng bao giờ quên mất: Tất cả phụ nữ đều được coi là phái đẹp. Và phái đẹp nghĩa là cần mẫn làm đẹp cả đời.

Thế nên kể cả khi bạn đã lấy chồng, đã có con hay 40, 50 tuổi thì vẫn phải chăm sóc bản thân mình, để mình luôn xinh đẹp, cuốn hút. Đó cũng là cách giữ chồng hiệu quả lắm, hoặc giả nếu có ly hôn thì khả năng mùa xuân thứ hai đến cũng nhanh hơn ^_^ Hay nếu bạn muốn sống độc thân thì ngắm mình xinh đẹp tâm trạng cũng tốt hơn hẳn.

Sau đó, hãy đặt chồng con lên vị trí cao một chút, sau mình nhưng trên công việc, và đối xử với gia đình chồng như với gia đình mình.

Và sau khi bạn làm hết tất cả những điều ấy, mà chồng bạn vẫn ngoại tình thì đừng nghĩ làm gì cả, cứ ly hôn luôn đi. Khóc một trận thật đã, rồi lại sống những ngày mới, yên tâm là thanh thản hơn việc đối mặt với người kề vai ấp gối mà lừa dối bạn nhiều.

Đừng nghĩ đến việc mình là con gái nên phải nhường nhịn, chịu đựng. Đừng nghe các bà, các mẹ hay thiên hạ nói con gái phải thế này thế kia. Vứt cái tư tưởng ấy đi cho nhẹ nợ. Họ có phải là bạn đâu, họ có bị CHỒNG phản bội đâu mà biết nó đau thế nào? Thế nên đời bạn bạn quyết, cảm giác của bạn mới quan trọng. Bạn sống hạnh phúc hay bất hạnh chẳng đứa đếch nào thay bạn cảm nhận được cả.




Một BẠN như thế, tôi tin chồng bạn cũng phải nghĩ cách giữ bạn lại thôi. Thế nên giữ chồng, nhưng hãy cho chồng cơ hội giữ mình nhé.


http://blog.tamtay.vn/entry/view/887624/Tai-sao-con-gai-phai-lo-giu-chong.html

Nơi góc nhỏ bình yên





Sớm đầu xuân ngủ muộn , mở mắt tỉnh ngủ sau giấc mơ dài chẳng bình an nhưng vẫn còn luyến tiếc cuộn mình trong chăn ấm nghe gió lạnh thoảng qua ngoài ban công khẽ rung rinh cành sữa.Bỗng từ đâu xuất hiện hai chú chim sẻ nho nhỏ bay đến đậu bên cửa sổ đứng tắm nắng , rỉa lông , tạo dáng một cách rất hồn nhiên . Ngoài vườn đám chào mào vui đùa ríu rít .Căn nhà này từ lâu đã là một nơi chốn rất bình yên cho đám chim chóc cư ngụ và ghé thăm.Chiếc đèn treo ngoài ban công từ lâu đã biến thành tổ chim tự bao giờ.Từ căn phòng nhỏ này buổi sáng tôi thường lặng lẽ thưởng thức những bản nhạc cổ điển dịu dàng và các bạn chim có vẻ như cũng rất thích những giai điệu đó. Nhiều bạn trẻ hỏi tôi rằng vườn rộng thế sao anh không nuôi chim ? Tôi bật cười hỏi lại rằng em không thấy chim chóc nhà anh đậu đầy cành đó sao ? Tiếng chim hót chỉ hay , chỉ đẹp khi nó là âm thanh của sự tự do bay nhảy, của tình yêu cuộc sống tràn đầy.Hồi nhỏ do thiếu hiểu biết tôi cũng hùa theo chúng bạn đi săn bắt chim về nuôi cho vui. Một lần, tôi đã chứng kiến con chích chòe ở nhà thằng bạn bị bắt bỏ vào lồng rồi mà con chim bạn đời của nó vẫn cứ bay theo đậu trên cây gần đó dõi theo , hai đứa nhìn nhau kêu lên thảm thiết . Không lâu sau đó con chim bị nhốt héo rũ đi và chết trong sự cô đơn. Cũng từ đó tôi thề với lòng mình sẽ không làm tổn thương đến chúng một lần nào nữa. Lớn lên một chút tôi bắt đầu hiểu ra rằng cần phải biết trân trọng những vẻ đẹp của tạo hóa biết bao. Những kẻ đốn mạt vì trục lợi cho bản thân đã tàn phá mẹ thiên nhiên không thương xót khiến cho đất nước mất đi vẻ đẹp diễm lệ của nó, thật xót xa.Tôi chợt nhận thấy quanh đây nhan nhản những kẻ tự cho mình là sang trọng , là quý phái hay học thức hơn người nhưng không có một chút mảy may tình yêu về vẻ đẹp tự nhiên , về những giá trị nhân văn của cuộc sống.Tôi tự hỏi lòng mình những kẻ đó liệu họ có hạnh phúc ?



Hạnh phúc thực ra là gì ? Từ ngàn xưa đến nay con người tốn biết bao nhiêu giấy mực để viết về nó . Tôi cũng đã từng tranh luận vấn đề này rất nhiều với các bậc từ cao niên cho đến đám trẻ non măng sữa. Hóa ra hạnh phúc là một trạng thái tâm lí muôn hình muôn vẻ và để định hình được nó thực sự rất khó khăn. Hạnh phúc phải chăng nằm ở sự đầy đủ cuộc sống vật chất ? Chưa chắc.



Bạn tôi hay kể về cuộc sống hiện tại của một cậu bé đồng nghiệp , gia đình cậu ta vô cùng giàu có với ba làm doanh nhân , mẹ là Pgđ kho bạc nhà nước , gia đình cậu cư ngụ tại một căn hộ Penhouse lộng lẫy xa hoa là thế nhưng ba mẹ cậu lại không thương yêu nhau , mỗi người lặng lẽ với cuộc sống riêng , tham vọng riêng của mình . Căn hộ sang trọng luôn lạnh lẽo , tịch liêu , vắng hơi ấm người. Cậu bé đó luôn khao khát tình cảm . Bạn tôi nói cậu ấy quý mến anh em đồng nghiệp cùng phòng lắm và luôn lôi kéo anh em về nhà chơi mỗi khi có cơ hội. Tôi biết , sâu thẳm trong tâm hồn cậu ấy tồn tại một vết thương lớn và nó sẽ theo cậu ấy suốt cuộc đời mà chả tiền bạc nào bù đắp nổi .Như vậy là vật chất chưa chắc đã quyết định đến hạnh phúc.Tuy nhiên , tôi lại có dịp chứng kiến những cảnh đời chìm trong nỗi vất vả , lam lũ , những đứa trẻ thơ ngây nghèo đói có những ước mơ thật vô cùng giản dị đôi khi chỉ là những bữa ăn đầy đủ hay sở hữu một món đồ đơn giản mà chúng hằng mơ ước. Hạnh phúc chỉ đơn giản là vậy thôi sao?



Sau nhiều lần đúc rút kinh nghiệm từ việc quan sát đời sống tình cảm thực tế , tôi chợt hiểu ra rằng hạnh phúc trên cõi đời này chính là sự cân bằng , bình yên và hài hòa nơi tâm hồn mỗi con người chúng ta .Giữ cho tâm hồn luôn ở trong trạng thái thăng bằng là điều không dễ vì bản chất nó vốn rất mong manh , chông chênh , dễ bị tác động của ngoại cảnh. Khi không thỏa mãn được những ước vọng cá nhân thì tâm hồn rất dễ bị hụt hẫng và mệt mỏi chẳng thể bình an . Những người sống nội tâm, cô đơn thì luôn khao khát tình cảm , những kẻ yêu vật chất luôn ức chế trong sự thèm muốn, ganh tỵ với kẻ khác , lại có những người sống vì lí tưởng thì luôn băn khoăn , trăn trở vì những dự định ấp ủ bản thân chưa thực hiện được …cứ như thế con người ta cứ chìm trong nỗi thống khổ muộn phiền muôn đời. Chẳng vì vô cớ mà đức thích ca mâu ni đã nói “đời là bể khổ ” là thế. Phật đạo chính là con đường Người chỉ cho chúng sinh biết cách thức “ diệt khổ ” nhằm tạo dựng cho mình một cuộc sống tốt đẹp hơn ở kiếp người hiện tại và tương lai . Con người mà nói luôn tồn tại bản chất “ tham”, “sân”, “si” cố hữu. Vấn đề của chúng ta là cần phải biết điều tiết chúng , giữ chúng ở mức độ hợp lí tốt nhất có thể . Làm được điều này sẽ giữ cho tâm hồn luôn giữ được cân bằng , thanh thản và đó chính là thứ hạnh phúc bền vững nhất chẳng có gì sánh được.



Tôi tìm kiếm sự bình yên nơi đâu ? Cuộc sống đôi khi ngập tràn những áp lực vô hình đè nặng lên tâm tư khiến ta trở nên phiền muộn u uất. Giải tỏa chúng là nhiệm vụ bắt buộc với mỗi con người chúng ta. Tôi vốn thuộc cung thiên bình – cái cân vàng của nữ thần công lí Astraea. Người ta nói người thuộc cung vận này luôn biết cách làm cân bằng mọi thứ để đạt được trạng thái tốt nhất. Với tôi mà nói , để giải tỏa áp lực đôi khi chỉ đơn giản là nghe một bản nhạc du dương , đọc một cuốn sách hay , viết lên những điều muốn viết , đôi khi tôi dành thời gian chăm sóc cây cối ,cảm nhận sức sống tươi trẻ mãnh liệt qua từng chồi non xanh biếc và sự phối màu tỉ mỉ tuyệt diệu của tạo hóa nơi từng cánh hoa khoe sắc dịu dàng. Cuộc sống dường như thi vị hơn khi ta để tâm đến những thứ bình dị xung quanh , nâng niu chúng để thấy từ tâm thanh thản ngập tràn xóa đi bao mệt mỏi ưu tư đời thường…

http://blog.tamtay.vn/entry/view/893926/Noi-goc-nho-binh-yen.html

Xuân mới bình yên !

Tiền bạc- cái khóa của tự do



Tôi năm nay tính theo năm cũng đã 21 tuổi cũng đã là sinh viên năm 3, thời gian ngồi trên giảng đường chẳng còn nổi bao nhiêu.

Năm mới qua thềm, những ngày nghỉ tết dần nhấc gót rời chân, ngồi buồn lẩn thẩn nhớ lại hồi 18. Ngay từ ngày vừa biết tin đỗ đại học, tôi đã ngồi lập ra quá nhiều dự định, kế hoạch: nào là săn học bổng đi du học, nào là cưa được một anh zai giàu giàu và có tí điển trai để ra oai với thiên hạ, nào là hoàn thành ước muốn ngày nhỏ đi học đàn piano, nào là tham gia vào một câu lạc bộ tổ nhóm nào đó cho đời bớt cô đơn….

Rồi việc đặt chân về thủ đô hào hoa học tập cũng làm tôi phấn khích hơn rất nhiều với những gì tôi được tiếp cận và học hỏi. Nhưng chẳng mấy chốc mọi ước muốn ấy bốc hơi do gia đình tôi rơi vào khủng hoảng kinh tế do gặp sự cố. Nợ nần chồng chất. Thôi thì sông có khúc người có lúc, chẳng trách được ai. Khi thiếu tiền tôi chẳng nhớ gì nhiều, chẳng bay bổng theo những giấc mơ. Chỉ suốt ngày ngẩn ngơ chi li tính toán ăn sao cho tiết kiệm nhất, tìm chỗ làm ở đâu cho phù hợp lịch học, bao giờ mới đủ tiền mua xe, mua lap…Những quay cuồng với cơm áo gạo tiền làm tôi vứt bỏ gần hết mọi dự định. Tôi lúc ấy, mải mê kiếm tiền nên cũng chẳng còn thời gian ngẩng mặt lên nhìn thiên hạ yêu nhau ra sao, điểm cao thế nào, học bổng được bao nhiêu, chơi bời kiểu gì… khi người ta không thấy, người ta sẽ không muốn.

Xét cho cùng, nghĩ lại, tôi cũng thấy mình bất tài, mang tiếng suốt ngày kêu ca tìm việc nhiều, mà những cái tôi thu được chủ yếu là kinh nghiệm bị lừa chứ tiền thì toàn lèo tèo vài trăm, chả đủ tiền đóng học. Có lần đi phát tờ rơi được 70k , đi xe bus về đến nhà đánh rơi luôn cái vé xe 90k. Rồi được hôm tiền rủng rỉnh trong ví, đi ăn bát bún mọc hết 25k mà đếm đi đếm lại chỉ có vỏn vẹn 24,5k.

Năm nhất khốn khó và dại dột qua đi kiếm được thì ít mà mất mát thì nhiều. Chập chững bước vào năm hai, tôi cũng tập tành yêu đương. Trớ trêu thay, tình yêu lần đầu tiên tôi dám mở mồm tuyên ngôn lại chẳng được cả thế giới bao gồm cả người tôi yêu đồng tình.

Tôi tự hỏi không biết có cô gái nào đen đủi suốt cả thời tuổi trẻ như tôi không. Sự nghiệp không, người yêu cũng không, tiền tài lại càng không, không ai biết tôi là ai, đến tôi cũng không thể định nghĩa được nổi mình là ai. Ơn trời cái tôi có hơn người khác bây giờ là một gia đình trọn vẹn đã trải qua vài lần sứt mẻ.

Chớp măt qua hai năm ngắc ngoải vì tình tôi bây giờ mới giật mình tỉnh dậy nhớ lại ước mơ hồi xưa. Và tự hỏi không biết cặp mắt nhìn đời đã đổi màu cùng ý chí hừng hực đã lụi tàn của mình liệu có vực dậy nổi giấc mơ năm xưa thành hiện thực.

Tôi muốn được chơi bóng rổ hàng ngày cùng đồng đội và đùa vui với họ để không lạc lõng đơn độc như bây giờ. Nhưng tôi biết nó chẳng hề dễ dàng, vì thường người ta chỉ thích những người biết chơi và chơi giỏi. Còn những kẻ bập bẹ như tôi, có mấy nỗi được vào sân chơi.

Tôi muốn học đàn piano. Tôi bén duyên với âm nhạc từ hồi còn bé xíu được đưa đi học free ở nhà văn hóa, nhưng chỉ một thời gian ngắn, tôi phải dừng lại để học văn hóa. Mãi đến năm nay, tôi mới đủ khả năng kinh tế để đánh thức đam mê, thì có vô vàn yêu cầu, nào là muốn học thì phải thực hành hàng ngày, muốn thực hành thì phải có đàn. Đàn piano thì đâu có phải rẻ rúng gì, nếu có mua được về nhà cũng chẳng có chỗ để. Khó khăn đến thế liệu tôi vượt qua nổi không?
Tôi muốn học theo khóa học stylish. Vì tôi thích học. Tôi thấy mình thích nó. Tôi đã tìm được khóa học của một trường ngay gần nhà. Nhưng khổ nỗi, học phí của nó làm tôi khốn khó vô cùng.

Tôi còn muốn học nhiều thứ lắm, trên đây chỉ là những điều tôi muốn nhất. Nhưng thời buổi bây giờ không có tiền, liệu có học được gì.

Trong khi thời gian của tôi còn rất ngắn, sang năm thứ 4, tôi lại sắp phải bươn trải kiếm tiền rồi.

Tôi tự thấy mình thật tẻ nhạt, khi tuổi trẻ của người khác đi qua họ có vô và điều để nhớ để lưu tâm, để viết văn kể chuyện. Còn với tôi, tuổi trẻ đi qua, tài sản của tôi chỉ có vỏn vẹn một cuộc tình không ai biết mình tôi hay mà loay hoay mãi vẫn không nhấc trí nhớ khỏi một người, Cùng những năm tháng thiếu thốn mở mắt ra chỉ thấy mình cần tiền hơn điều gì hết.

Nếu “bất hạnh là tài sản” tôi chắc cũng thuộc hàng trung lưu rồi đấy. Tôi tự hỏi, liệu tuổi trẻ của tôi, có phải tiền là cần nhất không? Nếu không, tuổi trẻ chúng ta cần gì?!


http://blog.tamtay.vn/entry/view/892329/Tien-bac-cai-khoa-cua-tu-do.html

Flappy Bird - bạn học được gì từ một chú chim bé và ngắn?

http://blog.tamtay.vn/entry/view/892349

Giới trẻ giờ đang mê mẩn với chú chim có vẻ hơi ngốc khi đụng một chút cũng lăn đùng ra chết. Dù mang thân hình mini so với các bạn đồng trang lứa, nhưng chú chim trông có vẻ ngắn và bé nhỏ này đang trở thành trào lưu hot vô cùng. Có thể quan niệm về kích cỡ hiện nay đang thay đổi chăng? Vâng, dù thế nào, tên của chú chim siêu hot đó là Fappy Bird, à nhầm, Flappy Bird.

Nếu bạn để ý thì mấy ngày hôm nay, bạn bè của bạn trên Facebook đăng liên tục những status, share ảnh chụp số điểm trong trò chơi Flappy Bird. Thậm chí còn có cả bài báo về giết chết anh trai vì hơn điểm trong trò chơi này cơ mà. Trò chơi này quả thật gây nghiện quá cỡ khi thách thức tính hiếu thắng của con người. Bên cạnh đó, cũng rất nhiều lời phàn nàn, chê bai, chỉ trích, nói trò chơi nhạt, vô vị...

Bỏ qua những đánh giá đầy tính chuyên môn thì bạn học được gì từ chú chim này?
Kích cỡ không nói lên điều gì!

Từ thời nguyên thủy đồ đá đến giờ, người ta vẫn quan niệm kẻ to con hơn sẽ thắng. Từ các loài động vật tới các loài linh trưởng, loài to ăn loài bé, cứ con nào to khỏe thì sẽ là con đầu đàn, nghiễm nhiên được lựa chọn con cái mà mình thích. Đấy là điều hiển nhiên, như kiểu bản năng của sinh vật sống rồi.

Vậy mà một chú chim bé và ngắn, chưa kể còn yếu xìu động đâu ngã đó như Flappy Bird lại gây nên cơn sốt to đùng này? Chưa kể trước Flappy Bird còn có sư huynh Angry Bird cũng từng làm mưa làm gió một thời. Còn nữa, không chỉ làm các bạn gái sung sướng cười tươi rói mỗi khi chim lọt qua khe, niềm vui vô vàn ấy cũng đến cả với các bạn nam. Vậy kích cỡ đâu có nói lên điều gì, phải không?



Rất có thể những chú chim bé và ngắn như Flappy Bird hay Angry Bird lại trở thành trào lưu mới?


Không bao giờ bỏ cuộc

Flappy Bird dạy bạn bài học vượt lên trong cuộc sống. Dù bé và ngắn, chú vẫn không hề mặc cảm hay tự ti và vẫn sẵn sàng lao vào cuộc chiến, dù biết chắc mình có thể xìu bất cứ lúc nào.

Đã vậy, đi vào một cái khe còn va đập liên miên, hết đập thành trên đập thành dưới, hỏng hết lần này đến lần khác, nhưng chú chim này vẫn không bao giờ bỏ cuộc. Cuộc sống cũng thế, dù khó khăn nhường nào, nhưng càng đứng dậy, càng vấp ngã, bạn lại càng thành công rực rỡ hơn.
Tình yêu cũng như Flappy Bird

Flappy Bird về cơ bản là việc bạn đưa chim qua một cái khe. Nếu thất bại ngay từ cái khe đầu tiên thì cũng không sao, bắt đầu lắm gian nan thôi. Khi bạn vượt qua cái khe đầu tiên, vượt qua cái khe thứ hai sẽ dễ dàng hơn, thậm chí cái khe thứ một trăm cũng là điều có thể tưởng đến.

Con người cũng vậy, yêu một người thì những người sau sẽ dễ dàng hơn nhiều. Không dễ đau đớn, không dễ tổn thương, không dễ va đập, không dễ rơi xuống nữa, mọi thứ cũng nhẹ nhàng hơn. Vậy cũng tốt, cũng như việc khi cảm xúc hay nỗi đau không còn quá mạnh, bạn càng dễ thành công hơn. Đến mối tình thứ 100, cảm giác đau đớn cũng khác đi nhiều.





Và lòng tham của đàn ông

Đàn ông cũng thế, khi chưa yêu thì sẽ ham muốn mạnh mẽ là được yêu, nhưng vẫn không quá bạo dạn. Yêu được một người, thì với người thứ 2, thứ 3 sẽ dễ dàng hơn. Đó là cảm giác chinh phục. Chinh phục được một người, anh ta sẽ càng muốn chinh phục nhiều hơn nữa. Đôi khi còn chinh phục để bằng bạn bằng bè, rằng thì là mình cũng không kém cạnh anh em.

Anh ta sẵn sàng bô lô ba la khoe chiến tích của mình với bạn bè. Có thể còn chụp ảnh khoe trên facebook rồi tag bạn bè cho thỏa lòng hiếu thắng nữa, đâu phải không thể xảy ra?..

Cả sex nữa, có lẽ cũng không khác gì.. Chung quy, nghe có vẻ hơi chán đời, nhưng trích dẫn một câu nói trong cuốn sách "cô đơn vào đời" của Dịch Phấn Hàn: "Trong xã hội này, đừng kỳ vọng quá nhiều. Chì có giảm bớt tiêu chuẩn của tình yêu thật sự thì bạn mới có thể thỏa mãn và sống thanh thản được."Chung quy, là cứ sống như Flappy Bird, đau lại dậy, vấp lại dậy, lại mạnh mẽ hơn xưa..




**Không liên quan nhưng tác giả đang nghe Young and Beautiful và thấy hay vô cùng. Vốn là nhạc trong phim The Great Gastby, bộ phim của sự kỳ vọng và niềm tin mãnh liệt về tình yêu, không bao giờ từ bỏ, không ngừng hy vọng dù đã đau đớn rất nhiều. Tự nhiên thấy Gastby giống Flappy vô cùng. Hơi lảm nhảm nhưng không ai cần để ý đâu..

I've seen the world
Done it all, had my cake now
Diamonds, brilliant, and Bel-Air now
Hot summer nights mid July
When you and I were forever wild
The crazy days, the city lights
The way you'd play with me like a child

Will you still love me when I'm no longer young and beautiful
Will you still love me when I got nothing but my aching soul
I know you will, I know you will
I know that you will
Will you still love me when I'm no longer beautiful

An lành mùa vọng

Em vẫn gọi Giáng sinh là mùa vọng… Mùa của phúc lành được ban phát.
Đôi lần tự chạm vào tay mình, hình như vẫn thấy ấm áp, hình như vẫn lạnh lẽo. Như hân hoan và ưu phiền luôn ngự trị trong mỗi khúc quanh của mỗi cung đường tít tắp. Hình như vẫn còn nồng nàn, hình như vẫn dửng dưng. Người ta nói, sau mỗi cuộc tình, nồng nàn sẽ vơi đi một nửa, đến một lúc nào đó, em sợ mình chẳng còn đủ nồng nàn để dành cho một bàn tay lạ lẫm khác.
Giấc mơ vẫn chập chờn về mỗi đêm, ở đó có một ký ức cũ, ở đó có một dòng sông lóng lánh mới. Người ta bảo chỉ có con người là làm khổ con người, chỉ có tự ta làm tổn hại bản thân ta. Ừ thì, hình như vậy, biết đâu được, đến một lúc nào đó, buồn vui đều đắm chìm vào lòng sông.
Mỗi buổi sáng đi làm, thời tiết lạnh hơn, cảm xúc cũng vì đó mà xáo động. Em vẫn thích đi bộ, lang thang một mình, ngắm nhìn cuộc sống đang rộn rã diễn ra. Sáng nay, trong khuôn viên công ty, người ta chặt đi tán cây khô trơ trọi giữa trời mà em thích, có một chút hụt hẫng, bởi không còn gì để có thể ngắm nhìn mỗi buổi sáng đi làm, mỗi buổi chiều về, những lần ra ban công lặng lẽ buồn vui. Như thể một đứa trẻ nghịch phá vô tình xóa đi hình ảnh trên bức tranh hàng ngày nhìn thấy. Người ta nói, lớn rồi phải học chấp nhận và chịu đựng những mất mát, đừng như đứa trẻ vòi vĩnh thứ này thứ khác. Mà hình như em vẫn phù phiếm với giấc mơ của mình, biết là không chạm được mà vẫn chạm, bởi vì tin rằng rồi thứ gì em cũng sẽ vượt qua được miễn là hôm nay có thể mỉm cười.
Đôi lần tự hỏi, phải chăng em đã quá ích kỷ vô tình làm tổn thương người này người nọ, những người mà cận kề em, người mà em từng thương yêu họ bằng thứ tình thương không đổi thay được. Biết sao được bây giờ, thương yêu đó vẫn còn ở đó chỉ là em dường như không còn biết làm thế nào để thể hiện, rồi em im lặng, rồi họ im lặng, chúng em bắt đầu trôi xa nhau.
Mai là Giáng sinh, không muốn đi đâu, chỉ muốn quẩn quanh ở nhà. Đã định về thăm thành phố cũ, mà thôi, cũng không cần thiết phải về. Những ngôi nhà thờ vẫn ở yên ở đó, Chúa vẫn ở đó mà ban phúc lành. Em chỉ muốn ngồi lặng lẽ một mình trong khuôn viên một nhà thờ lạ lẫm khác nhìn mùa vọng đi qua…
Cũng bởi vì một mùa vọng mới, nên những  yêu thương của em  ở mọi nơi an lành nhé!
2.0.1.3
[Lãng Yên]

Quà Giáng sinh đầu tiên trong đời

Thời điểm ấy tôi rong ruổi cùng anh Hai Bảo - một con chiên ngoan đạo - khắp trên miền đồng bằng với nghề khoan giếng nước ngầm. Ở Trà Vinh, tôi được đọc - lần đầu - Kinh Cựu Ước bằng ảnh, một ấn phẩm rất công phu. Và coi như bước đầu có ý niệm về đạo Công giáo.
Giáng sinh về trong sắc trời chuyển sang Xuân, thời tiết se lạnh, cây cỏ tốt tươi thấy rõ. Hình ảnh cả một làng nhỏ tung tẩy đôi gánh trên vai, tung tẩy tưới dưa trên rẫy mênh mông thật là đẹp. Những cô gái quê trong áo quê chen giữa rẫy dưa, nghiêng thùng tưới dòng nước mát lành len những dây dưa hấu có đọt tơ non, các cô cười nói rôm rả chẳng thấy gì cực nhọc, như là rất vui…
Anh em chúng tôi giã từ “công trường” Trà Vinh để về nhà anh Hai Bảo ở Sóc Trăng, một đoạn đường dài qua mấy tỉnh. Vậy mà anh ấy đã nhận quà của bà con Trà Vinh, một loại quà trĩu nặng: mấy cặp dưa to tướng! Thế là chiếc Dame be bé đã mang hai người, lại thêm... mấy cặp dưa hấu đựng trong bao, đấy là lứa dưa sớm.
Dọc đường, anh em chúng tôi ghé quán võng ở Vĩnh Long, nằm trong vườn mát rượi, xe thì đem rửa ngoài lộ cho sạch sẽ. Chiếc Dame cũ mèm được phun nước tinh tươm, và theo chủ nhân của nó - anh Hai - thì đấy là thủ tục dọn mình đón Giáng Sinh. Chúng tôi xuôi về…
Mới đó mà đã hơn chục năm. Xứ đạo Đại Hải (Kế Sách - Sóc Trăng) hầu như không có dân ngoại, tất cả đều là bà con giáo dân di cư từ ngoài Bắc vào. Nhà gạch (không tô vữa) liền nhau san sát. Và ngày Chúa Nhật thực sự là một ngày hội, giáo đường tràn ngập sinh khí của bao nhiêu là tấm lòng hướng về Thiên Chúa.
Nhà anh Hai rộn ràng không khí đón Giáng sinh, anh chị và các con đều lộ sắc vui. Nhà cửa vườn tược sạch sẽ, trang hoàng thanh nhã… Mấy cháu con anh chị đều là sinh viên, về từ các trường đại học trên thành phố Hồ Chí Minh và Cần Thơ, ai nấy cũng mang quà cho bố mẹ. Ông ngoại đã rất già, song khí trời dường như mang đến cho ông sức sống mới…
Giáng sinh. Anh Hai đưa tôi đi nhà thờ cách nhà độ ba trăm mét. Ở đấy tôi thấy quang cảnh lạ: rất nhiều người ở trong sân, sạch sẽ, tinh tươm, lặng lẽ trật tự. Vào lễ, thánh đường ngân vang tiếng chuông, tôi quỳ bên anh Hai nghe Cha giảng, lần đầu. Cuối giờ, sau khi làm việc bác ái, góp tiền cho người nghèo, mọi người được mời lên nhận “quà”: một lời chúc đặc biệt nhân mùa Giáng sinh, mảnh giấy cứng cuộn tròn mà nội dung phải về nhà mới biết! Tôi mân mê “quà” trong tay, lòng hồi hộp lắm.
Tôi và anh Hai hòa trong dòng người rời nhà thờ, xuôi theo quốc lộ, ra về… Tôi nôn nóng mở ngay “quà” khi vừa về đến nhà, một dòng chữ chân phương in màu trên giấy bóng, có hoa văn rất đẹp: “Hãy làm mọi sự vì đức ái”, có ghi chú rõ trích dẫn từ Thánh Kinh. Thật là một câu hàm súc, mạnh mẽ, thánh thiện. Mấy con anh Hai lần lượt mở “quà” và đọc to câu mình được nhận. Chị Hai ý nhị bình luận câu của tôi trước nhất, “chú nhận được một câu thật sâu sắc đấy nhé, chú hãy làm như thế!”. Thật nhẹ nhàng…
Đấy, Giáng sinh năm 2000 đọng lại như thế, cho đến bây giờ, khi anh Hai Bảo đã về nước Chúa được mấy năm, và các con anh đều đã thành đạt, có cháu đã ra nước ngoài. Thỉnh thoảng tôi lại gọi điện hỏi thăm chị Hai, và nhắc lại kỷ niệm Giáng sinh năm ấy, chị luôn cười…
Vâng, quà Giáng sinh đầu tiên tôi được nhận là như thế, “Hãy làm mọi sự về đức ái”. Mới đấy mà đã hơn mười năm…
Nguyễn Thành Công (Bạc Liêu)

Bộ tộc đầu dài kỳ quái ở Congo

Trong quan niệm về cái đẹp của bộ tộc Mangtebu ở Congo, đầu của ai càng dài thì càng đẹp và cũng chứng tỏ người đó cao quý và thông minh hơn những người khác. 
Sắc đẹp tỷ lệ thuận với chiều dài của đầu

Theo cách làm đẹp này, những người trong bộ tộc phải làm cho phần đầu của mình dài hơn bình thường càng nhiều càng tốt. Song, chiếc đầu không chỉ đơn thuần được kéo dài ra theo phương thẳng đứng thông thường mà phải nghiêng về phía sau và tạo mới mặt đất một góc khoảng 45 độ mới được cho là đẹp.

Trong quan niệm của người Mangbetu, người sở hữu chiếc đầu dài sẽ được cho là có địa vị cao hơn trong xã hội, thông minh và gần gũi với các thần linh hơn. 
1-4-6616-1387439688.jpg
Phụ nữ Mangbetu với kiểu đầu đặc trưng.
Họ cũng tin rằng việc kéo dài đầu sẽ khiến các thần linh hài lòng và nhờ đó sẽ phù hộ và mang đến những điều tốt lành cho bộ tộc. Bởi vậy, từ khi còn nhỏ, những người Mangbetu đã chấp nhận đau đớn để có một chiếc đầu dài đẹp như ý muốn.

Đối với phụ nữ, người Mangbetu cũng quan niệm, cô gái sở hữu chiếc đầu dài và có độ nghiêng hợp lý được cho là một phụ nữ đẹp. Ngoài ra, người phụ nữ đó sẽ càng đẹp hơn nếu như họ sở hữu một cái trán phẳng. Để có được cái trán phẳng phải phụ thuộc rất nhiều vào bàn tay khéo léo của những người làm nhiệm vụ kéo dài đầu.
Gian nan quá trình kéo dài đầu

Việc kéo dài đầu phải tiến hành ngay từ khi đứa trẻ vừa tròn một tháng tuổi, bởi lúc ấy, phần xương sọ còn mềm và dễ nắn chỉnh. Những bà mẹ sẽ đảm đương công việc đòi hỏi sự khéo léo và cẩn thận này. Họ dùng vải mềm quấn chặt nhiều vòng từ trán đến hết phần đỉnh đầu của em bé. Đôi khi, họ có thể thay thế vải bằng một loại sợi được tước từ thân một loài cây bản địa. 

Việc quấn vải chặt từ phần trán là bí quyết giúp các bé gái khi lớn lên có trán phẳng đẹp như mong muốn. Vải và dây sẽ được quấn trên đầu của các em nhỏ liên tục trong nhiều năm để làm phần đầu thóp lại và dài ra. Thông thường, những chiếc đầu có thể dài ra gấp rưỡi hoặc gấp đôi so với kích thước trước khi được kéo dài.
Phần đỉnh đầu sẽ được quấn chặt tay hơn để đảm bảo rằng chiếc đầu thuôn nhỏ dần về phía cuối. Nếu phần đầu được kéo dài ra chưa đủ độ nghiêng, những bà mẹ sẽ dùng thêm dây vải để buộc chéo từ đỉnh đầu ra trước trán nhằm giữ cho phần xương sọ luôn được kéo nghiêng về phía sau gáy. 
Khi phần xương sọ đã dài ra và cứng lại thành hình dạng cố định, dây quấn trên đầu sẽ được gỡ bỏ. Những bé trai có thể vui vẻ tận hưởng cuộc sống với chiếc đầu dài như bố và ông của mình, còn những bé gái sẽ thực hiện những bước tiếp theo để tô điểm cho chiếc đầu thêm phần xinh đẹp. 
Tóc của những bé gái sẽ được tết chặt và buộc gọn lại ở đỉnh đầu. Sau đó, những bà mẹ sẽ cho con gái mình đội một chiếc khung để tạo hình kiểu tóc. Chiếc khung bao gồm một phần để chụp vào đầu và một phần to hơn, xòe ra trông giống một chiếc loa nhằm ăn gian chiều dài của chiếc đầu. 
Gọi là khung nhưng thực chất nó rất mềm, thoáng và không làm trầy xước da đầu vì được đan từ vỏ cây. Chiếc khung được chụp cố định vào đỉnh đầu và thông thường những bé gái sẽ đeo chúng cho đến hết đời. Trông xa, những chiếc khung được bện từ vỏ cây chẳng khác nào những kiểu tóc giả làm tăng sự quyến rũ của phụ nữ Mangbetu.
3-1-6107-1387439688.jpg
Một bé trai sau khi kéo dài đầu.
Theo những bậc lão niên trong bộ tộc, phong tục khác người này đã có từ khá lâu và do một số phụ nữ thuộc tầng lớp quý tộc trong xã hội người Mangbetu nghĩ ra. Những người phụ nữ này đã thực hiện với những đứa con của mình và sau đó nó được nhân rộng ra khắp bộ lạc và được những đời sau duy trì. 
Một điều thú vị là quan niệm về cái đẹp của bộ tộc Mangbetu lại có rất nhiều nét tương đồng với một số bộ lạc khác trên thế giới khi tiêu chí đánh giá cái đẹp đều dựa vào… độ dài. 

Mặc dù chiếc đầu dài là biểu tượng cho cái đẹp song nó cũng mang lại không ít phiền hà trong đời sống sinh hoạt hàng ngày của những người dân bộ lạc Mangtebu. Do phần đầu dài ra nghiêng về phía sau gáy nên gây khó khăn cho việc nằm ngủ, bởi người Mangtebu không thể nằm thẳng mà chỉ có thể nằm nghiêng hai bên hoặc nằm xấp. 
Những chiếc gối cũng phải được thiết kế lớn hơn thông thường để vừa với những chiếc đầu to ngoại cỡ. Đồng thời, việc đội những bộ khung dính chặt vào tóc cũng gây trở ngại và mất thời gian trong việc vệ sinh đầu tóc của phụ nữ trong bộ lạc.  
4-1-9175-1387439688.jpg
Các em bé được mẹ kéo dài đầu từ khi rất nhỏ.
Thêm vào đó, vải hoặc sợi cây quấn chặt đầu các em bé từ khi mới một tháng tuổi cũng bị cho là ít nhiều gây ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe.
Từ nhiều năm nay, những người Mangbetu trẻ tuổi đã không còn mặn mà với tập tục kéo dài đầu nữa bởi cách thức tiến hành cầu kỳ và tốn thời gian. Mặt khác, họ cũng cho rằng chiếc đầu quá khổ là không cần thiết và gây nhiều bất tiện cho cuôc sống hiện đại. 
Dù vậy, những người Mangbetu vẫn kể cho con cháu nghe về những phong tục của ông bà, tổ tiên mình. Họ cũng lưu giữ rất nhiều những bức tượng gỗ tạc hình người phụ nữ Mangbetu với chiếc đầu dài và mái tóc được tạo hình cầu kỳ như một biểu tượng đặc trưng cho vẻ đẹp vốn không thể lẫn với bất kỳ bộ lạc nào khác.
VTC

Thiếu gia chi 10 tỷ đồng để tâm sự 15 phút với người đẹp

Chân dài - đại gia là cụm từ khá quen thuộc với giới nhà giàu Ả Rập.
Không chỉ nổi tiếng là một đất nước có nhiều tỷ phú nhất nhì thế giới mà Ả Rập còn được biết đến là nơi “tụ hội” của các đại thiếu gia thuộc ăn chơi bậc nhất. Từ việc tiêu tiền hoang phí cho những “thú vui xa xỉ” như siêu xe hay nuôi sư tử trong nhà. Và không thể không nhắc đến những mỹ nhân chân dài khi nói tới các đại gia xứ Ả Rập.
“Tán chuyện” với nữ diễn viên hâm mộ trong 15 phút
Hoàng tử giấu tên vùng Trung Đông đã ngỏ ý muốn được làm quen với người đẹp "Chạng Vạng" thông qua nhà sản xuất phim Harvey Weinstein. Hoàng tử khẳng định sẽ quyên góp số tiền lớn cho các nạn nhân cơn bão Sandy nếu được gặp gỡ Kristen Stewart. Bởi vậy, Harvey đã đứng ra "mai mối" và trổ tài thuyết phục Kristen.
Để gặp gỡ Kristen Stewart 15 phút, thiếu gia Ả rập đã chi hơn 10 tỷ đồng.
Tiết lộ trên trang New York Times, nhà sản xuất phim Harvey Weinstei cho biết tại liên hoan phim Toronto, ông đã nói chuyện với Kristen Stewart về vấn đề Hoàng tử Ả Rập muốn gặp mặt và trò chuyện với cô. Thật bất ngờ khi nữ diễn viên “Chạng Vạng” hỏi anh chàng sẽ trả giá bao nhiêu cho cuộc gặp mặt này.
Trước tình huống đó, nhà sản xuất phim Harvey đã gặp trở lại Hoàng tử Ả Rập để thương thuyết về thù lao gặp mặt. “Quá ngạc nhiên khi anh ta đồng ý sẽ trả 500.000 USD để được trò chuyện cùng Kristen Stewart tròn 15 phút.” – Harvey cho biết.
Trước đó, Hoàng tử Ả Rập đã khẳng định anh sẽ quyên góp số tiền lớn để ủng hộ cho những nạn nhân chịu ảnh hưởng từ cơn bão Sandy nếu như được gặp nữ diễn viên “Chạng Vạng”. Đây là lý do khiến nhà sản xuất phim Harvey ra tay giới thiệu cuộc gặp gỡ giữa hai người và đây cũng là nguyên nhân chính để Kristen hỏi giá gặp mặt.
Sau khi cuộc gặp gỡ giữa Hoàng tử Ả Rập và Kristen diễn ra tại một nhà hàng ở gần Madison Square Garden, New York trong vòng 15 phút, nữ diễn viên “Chạng Vạng” đã có thể bổ sung thêm 500.000 USD vào quỹ từ thiện.
Tung tiền như rác để lấy lòng người đẹp tại phòng karaoke
Một đại gia Ả Rập, được cho là con trai của hoàng tử Alwaleed Bin Talal Bin Abdul Aziz al Saud, một trong những đại gia giàu nhất thế giới với khối tài sản lên đến hơn 31 tỷ USD trong phòng hát đã vung tiền chỉ để được nghe người đẹp hát trong một quán karaoke sang trọng, xung quanh có rất nhiều bảo vệ. Trong lúc thiếu nữ hát thì đại gia liên tục cầm những cục tiền tung lên khiến tiền rơi đầy xung quanh cô gái.
Thậm chí, phía sau đại gia là một bàn để đầy những cọc tiền và một vệ sĩ sẵn sàng đưa tiền mỗi khi đại gia cần.
Thế mới biết để lấy lòng các mỹ nhân, đại gia xứ Ả Rập đã phải chi không ít tiền cho những cuộc mua vui xa xỉ như thế này.
Tại Ả Rập, những yếu tố để chứng minh anh là người giàu có thì ngoài siêu xe, nuôi động vật hoang dã thì anh cần phải có chân dài. Việc sở hữu những món tài sản kếch xù phải đi kèm với việc anh phải chịu chơi. Chính vì thế, cụm từ đại gia chân dài không quá lạ lẫm đối với giới nhà giàu Ả Rập.
Hải Minh

Ai cũng được xử phạt báo chí? - Đi ngược xu thế chung

Trước quy định cho phép hàng loạt cấp, ngành được xử phạt báo chí đưa tin sai sự thật gây rối rắm, bất khả thi... đông đảo bạn đọc, các chuyên gia và cơ quan chức năng đã lên tiếng phản ứng. 
 
Theo luật sư Nguyễn Thanh Lương, Phó chủ nhiệm Đoàn luật sư tỉnh Bến Tre, một trong những nhiệm vụ của báo chí đã được thể chế hóa trong luật Báo chí là nhiệm vụ đấu tranh phòng chống các hành vi vi phạm pháp luật và các hiện tượng tiêu cực trong xã hội, trong đó nhà báo còn có nghĩa vụ bảo vệ nhân tố tích cực đấu tranh phòng chống các tư tưởng hành vi sai phạm trong xã hội. Do đó, hoạt động báo chí đôi lúc sẽ gặp những rủi ro nghề nghiệp, nhưng hiện chưa có quy định miễn trừ báo chí để bảo vệ phóng viên, nhà báo khi tác nghiệp. Nay Chính phủ ban hành nhiều nghị định (NĐ) trong lĩnh vực thống kê; quản lý giá, phí, lệ phí, hóa đơn; giáo dục; khí tượng thủy văn, đo đạc và bản đồ… có quy định xử phạt cá nhân và tờ báo khi có hành vi thông tin sai sự thật, đưa tin không đúng sự thật..., trong khi các hành vi này đã có chế tài xử phạt theo NĐ 02 NĐ-CP và NĐ 159 NĐ-CP áp dụng từ ngày 1.1.2014, dẫn đến gây chồng chéo, bất an về mặt tâm lý đối với phóng viên khi tác nghiệp và tạo thế ỷ quyền cho một số cá nhân lạm dụng, tiêu cực; chưa kể là trái nguyên tắc xử lý về một hành vi vi phạm hành chính (chỉ bị xử phạt một lần). “Do vậy, cần phải điều chỉnh hủy bỏ phần quy định chồng chéo nêu trên, trường hợp phát hiện sai phạm thì kiến nghị cơ quan chức năng quản lý báo chí xử phạt để nhằm đảm bảo tính thống nhất về lãnh đạo và quản lý, nhất là trong bối cảnh hiện nay nghề đặc thù báo chí cần được quan tâm, bảo dưỡng”, luật sư Lương kiến nghị.
Luật sư Nguyễn Hữu Thế Trạch, Đoàn luật sư TP.HCM, cũng cho rằng quy định cho nhiều ngành xử phạt báo chí là đi ngược xu thế chung của thế giới và phá vỡ tính thống nhất quản lý ngành cũng như tính nguyên tắc một hành vi vi phạm chỉ xử phạt một lần. Trong luật Báo chí, NĐ 51, NĐ 02, NĐ 159 đã có đầy đủ hành lang pháp lý quy định quyền, trách nhiệm và chế tài xử phạt cụ thể cho từng hành vi tác nghiệp của phóng viên cũng như tờ báo nơi quản lý phóng viên đó, nếu có vi phạm. “Việc ban hành nhiều quy định xử phạt như hiện nay, giống như cảnh một cổ mà phải đeo nhiều ách. Quy định như vậy sẽ làm hạn chế tiếng nói phản biện của báo chí, công cụ sắc bén của báo chí cũng cùn đi, tính thông tin đa chiều trên báo chí cũng sẽ giảm. Rõ ràng, quy định của luật Báo chí trao cho nhà báo, tờ báo nhiều quyền để hoạt động nhưng các NĐ trong những lĩnh vực khác lại đặt ngay trước cửa một cái bẫy, treo một dây thòng lọng “canh” để phạt làm mất tính tự do báo chí. Việc ngành ngành tự quy định xử phạt báo chí sẽ gia tăng sự lạm quyền, gây trở ngại, ảnh hưởng đến tác nghiệp báo chí, hạn chế thông tin những vụ việc tiêu cực trên báo chí”, luật sư Trạch phân tích và kiến nghị: “Bộ Tư pháp cần phải nghiên cứu, kiến nghị sửa đổi những quy định tréo ngoe nói trên, ban hành những quy định phù hợp luật Báo chí”.
Rà soát, loại bỏ mâu thuẫn
Nói về tình trạng trên, ông Hà Minh Huệ, đại biểu QH, Phó chủ tịch Hội Nhà báo VN cho rằng sẽ rất khó áp dụng thực tế vì có nhiều điểm “vênh”. Theo đó, NĐ 02/2011/NĐ-CP quy định xử phạt hành vi vi phạm quy định về nội dung thông tin như thông tin sai sự thật là 5 triệu đồng (điểm a, khoản 2, điều 7), trong khi cũng hành vi tương tự như vậy thì tại NĐ 79/2013/NĐ-CP của Chính phủ quy định về xử phạt hành chính trong lĩnh vực thống kê đưa ra mức phạt 30 triệu đồng. Theo khoản 4, điều 7, NĐ 02 thì việc đưa tin sai sự thật gây hậu quả nghiêm trọng mới bị phạt đến 30 triệu đồng, trong khi đó, chỉ cần đưa tin sai sự thật về số liệu thống kê, không cần hậu quả cũng đã bị phạt đến 30 triệu đồng... “Sự “vênh” này có thể gây khó khăn cho việc áp dụng, khó cho việc xác định áp dụng văn bản pháp luật nào để xử phạt. Do đó, tôi cho cho rằng các cơ quan chức năng cần phải rà soát các văn bản để loại bỏ các mâu thuẫn trên”, ông Huệ nói.
Ông Nguyễn Sỹ Cương, Ủy viên thường trực Ủy ban Pháp luật của QH cho rằng không chỉ gây ra sự chồng chéo, giẫm chân lên nhau mà đang có sự hiểu không đúng của các cơ quan chức năng. “Việc ban hành các NĐ về xử phạt hành chính đối các cơ quan chuyên ngành thực hiện trên quan điểm mở rộng các đối tượng, bao quát được các hành vi nhưng không có nghĩa là đưa thêm cả những đối tượng ngoài phạm vi quản lý của mình. Ví dụ, các hành vi trốn thuế, kê khai thuế gian dối thì xử phạt là việc cơ quan thuế, còn báo chí đưa tin sai thì thanh tra thuế chỉ nên kiến nghị để Thanh tra Bộ TT-TT xử lý là được”, ông Cương nói.
Trong khi đó, trả lời PV Thanh Niên, một số cán bộ có trách nhiệm của Bộ Tư pháp cho rằng các NĐ về xử phạt về hành chính hiện nay như một “ma trận” nên không thể trả lời được báo chí ngay nếu không kiểm tra, rà soát.
Lê Nga - Thái Sơn