Tháng Mười Một như gió thoảng mây bay!

Đến rồi lại đi. Người cũng thế và mùa cũng thế. Tất cả cứ trôi đi, mặc định như vậy. Người không kịp nhớ người, người không kịp nhớ mùa, người chưa nói được yêu thương... với người!
Người sao lại quên người!? Đành lòng vậy sao!? Khản hơi gọi mãi, gọi mãi vẫn không nghe tiếng vọng. Mùa sao lại quên người!? Mùa vội hay người vội mà mênh mông và vô chừng đến vậy!? Về - mà sao không níu giữ yêu thương??
Người ơi! Có biết mùa đã qua rồi, mùa của thương nhớ, của tình yêu. Mùa đi, người đi. Lá cũng chưa kịp đổi sắc màu. Tình yêu là một điều kỳ diệu, nhưng đợi mãi, đợi mãi, vẫn không thấy kỳ tích xuất hiện. Để rồi người chếnh choáng say, say nhớ, say thương, say trong đợi chờ! Người à, vậy là mọi điều như gió thoảng mây bay!
Lại đợi. Người tự ru người biết nhẫn nại, biết nuôi giữ, biết niềm tin là một điều có thật và luôn tồn tại, chỉ cần giữ lửa, ở trong tim... Người lại nhớ người, thương người lắm. Biết không?!
Có lẽ nồng nàn đã quay về, chỉ là người không kịp bắt được! Có lẽ suốt một chặng đường dài mong mỏi, người vừa chựng lại, tích tắc, vậy là vụt qua. Người hơi tiếc, tiếc cho niềm thương nỗi nhớ, chưa kịp tỏ bày, vụt mất một vòng tay!
Có lẽ cũng nên buồn một chút, hụt hẫng một chút, cô đơn một chút để người lại nuôi tiếp niềm tin mà đợi chờ. Không đong đầy thì không sợ mất. Cứ đợi. Vậy nhé! Mùa về, người sẽ lại về thôi!
Tháng Mười Một. Người say. Người về không kịp giữ. Như gió thoảng mây bay!