An lành mùa vọng

Em vẫn gọi Giáng sinh là mùa vọng… Mùa của phúc lành được ban phát.
Đôi lần tự chạm vào tay mình, hình như vẫn thấy ấm áp, hình như vẫn lạnh lẽo. Như hân hoan và ưu phiền luôn ngự trị trong mỗi khúc quanh của mỗi cung đường tít tắp. Hình như vẫn còn nồng nàn, hình như vẫn dửng dưng. Người ta nói, sau mỗi cuộc tình, nồng nàn sẽ vơi đi một nửa, đến một lúc nào đó, em sợ mình chẳng còn đủ nồng nàn để dành cho một bàn tay lạ lẫm khác.
Giấc mơ vẫn chập chờn về mỗi đêm, ở đó có một ký ức cũ, ở đó có một dòng sông lóng lánh mới. Người ta bảo chỉ có con người là làm khổ con người, chỉ có tự ta làm tổn hại bản thân ta. Ừ thì, hình như vậy, biết đâu được, đến một lúc nào đó, buồn vui đều đắm chìm vào lòng sông.
Mỗi buổi sáng đi làm, thời tiết lạnh hơn, cảm xúc cũng vì đó mà xáo động. Em vẫn thích đi bộ, lang thang một mình, ngắm nhìn cuộc sống đang rộn rã diễn ra. Sáng nay, trong khuôn viên công ty, người ta chặt đi tán cây khô trơ trọi giữa trời mà em thích, có một chút hụt hẫng, bởi không còn gì để có thể ngắm nhìn mỗi buổi sáng đi làm, mỗi buổi chiều về, những lần ra ban công lặng lẽ buồn vui. Như thể một đứa trẻ nghịch phá vô tình xóa đi hình ảnh trên bức tranh hàng ngày nhìn thấy. Người ta nói, lớn rồi phải học chấp nhận và chịu đựng những mất mát, đừng như đứa trẻ vòi vĩnh thứ này thứ khác. Mà hình như em vẫn phù phiếm với giấc mơ của mình, biết là không chạm được mà vẫn chạm, bởi vì tin rằng rồi thứ gì em cũng sẽ vượt qua được miễn là hôm nay có thể mỉm cười.
Đôi lần tự hỏi, phải chăng em đã quá ích kỷ vô tình làm tổn thương người này người nọ, những người mà cận kề em, người mà em từng thương yêu họ bằng thứ tình thương không đổi thay được. Biết sao được bây giờ, thương yêu đó vẫn còn ở đó chỉ là em dường như không còn biết làm thế nào để thể hiện, rồi em im lặng, rồi họ im lặng, chúng em bắt đầu trôi xa nhau.
Mai là Giáng sinh, không muốn đi đâu, chỉ muốn quẩn quanh ở nhà. Đã định về thăm thành phố cũ, mà thôi, cũng không cần thiết phải về. Những ngôi nhà thờ vẫn ở yên ở đó, Chúa vẫn ở đó mà ban phúc lành. Em chỉ muốn ngồi lặng lẽ một mình trong khuôn viên một nhà thờ lạ lẫm khác nhìn mùa vọng đi qua…
Cũng bởi vì một mùa vọng mới, nên những  yêu thương của em  ở mọi nơi an lành nhé!
2.0.1.3
[Lãng Yên]